Có hai anh em sống ở tầng 80 của một tòa nhà. Một lần, khi họ trở về sau chuyến du lịch thì phát hiện cả tòa nhà đã mất điện. Cả hai đành đi cầu thang bộ với chiếc ba lô to trên lưng. Khi leo lên đến tầng 20, họ quyết định bỏ balo lại vì nặng quá, khi có điện sẽ xuống lấy.
Leo đến tầng 40, cả hai đều mệt, họ trách móc nhau cho rằng vì đối phương không để ý thông báo cắt điện của tòa nhà nên mới rơi vào tình cảnh này. Họ vừa cãi nhau vừa leo tiếp. Đến tầng 60, họ đã mệt đến nỗi không thở ra hơi nên đề nghị không cãi nhau nữa mà leo cho hết. Cuối cùng, đã leo đến tầng 80, họ hào hứng bước về phía nhà mình thì chợt phát hiện họ đã để chìa khóa nhà trong ba lô hành lý ở tầng 20
Đây chính là cuộc đời, năm 20 tuổi khi còn trẻ vốn có thể mang theo kiến thức, tiền bạc nhưng lại coi đó là gánh nặng, sợ khó khăn mà bỏ lại. 40 tuổi lại bắt đầu than vãn và đổ lỗi, tiếc việc này, phàn nàn chỗ kia, 60 tuổi mới nghĩ đến nên trân trọng những ngày còn lại, 80 tuổi cuối đời mới thấy mọi thứ tốt đẹp lại bị bỏ lại ở tuổi 20, nhưng lại quá muộn để hoàn thành.
Nếu họ cố gắng mang theo balo thì đã khác, vì muốn nhàn thân một tí mà lỡ dở.